Ngọn lửa tình không bao giờ tàn trong những chiếc lò làm bằng tim, bằng máu. Những lá thư tình chỉ giúp cho những người yêu thương nhau vơi đi phần nào thương nhớ mà không bao giờ trút cạn được niềm yêu.-Napoleon
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Like/Tweet/+1
June 2018
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930 
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Most active topic starters
Kim Tay Mỡ
 
NonWalkerz
 
zzZTuanproZzz
 
TheDead
 
Linh_Min
 
L.u.V
 
Chippy.Inflames
 
No.1 Best Spamer
 
Cka?nk Ckam Ckj?
 
NamLoL
 
Most active topics
Mỗi ngày 1 bài hát
Hỏi admin "Ngựa" cái
chương 1 Công chúa cầu thân
mình là duong[no.1] trên game cf
Dành cho những ai thích MMORPG game
Theme cho các fan IU đây^^!~
Truyện tranh hài(3x)Chống chỉ định:Nữ giới=))
stick man !!!!
CẢ NHÀ XEM THỬ MAN OF HONOR VỚI MỀN NHÁ^^....mền thấy phim nay coi cũng đc, hài hài, diễn viên cũng đẹp:x...xem để giảm stress ý mừ:x
Câu hỏi thú vị cho tất cả mọi người.
Most Viewed Topics
đề 2: đóng vai cô kĩ sư trẻ kể lại buổi gặp gỡ với a tn [ nóng hổi vừa ra lò]
Phân tích nhân vât Ông HAI trong truyện ngắn LÀNG của KIM LÂN :)
Chưa được học nhưng thử phân tích xem :D
grade9: Hình tượng cái bóng trong " Chuyện người con gái NAm XƯơng" - phần này thi cấp 3 :-<
Bài thuyết trình Environment :) Miss tổ 4 đề nghị lên ngay để in :D
mình là duong[no.1] trên game cf
Mỗi ngày 1 bài hát
stick man !!!!
Dành cho những ai thích MMORPG game
Hỏi admin "Ngựa" cái
Top posters
zzZTuanproZzz
 
NonWalkerz
 
Kim Tay Mỡ
 
TheDead
 
No.1 Best Spamer
 
Chippy.Inflames
 
Linh_Min
 
L.u.V
 
Reset
 
NamLoL
 
Top posting users this month
Top posting users this week

Share | 
 

 chương 2: Hoàng đế ca ca ( công chúa cầu thân )

Go down 
Tác giảThông điệp
Kim Tay Mỡ
S-mod
S-mod
avatar

Tổng số bài gửi : 175
Join date : 19/11/2011
Age : 20
Đến từ : Hfamily,LQĐ

Bài gửiTiêu đề: chương 2: Hoàng đế ca ca ( công chúa cầu thân )   Tue Dec 13, 2011 10:18 pm

Ý thức đã quay trở lại, chỉ có cảm giác toàn thân đau nhức, đầu đau như muốn vỡ ra làm đôi. Đinh tiểu tiên kia làm thế nào đem mình đến đây? Tại sao những người quay lại quá khứ khi tỉnh lại đều đau đớn như vậy? Thật phiền muộn khi không thể tỉnh dậy một cách thoải mái! Tôi nỗ lực mở mắt, nhưng mi mắt dường như bị dán một lớp băng dính, làm cách nào cũng không mở được.

“Động rồi. Động đậy rôi. Phú Vinh nương nương động đậy rồi!”.

Bên tai truyền đến một giọng nữ vì mừng quá mà khóc.
 
"Khởi bẩm hoàng thượng, mệnh của Phú Vinh nương nương không còn phải lo lắng nữa rồi.”, một giọng già nua cất lên.

Nương nương? Hoàng thượng? Tôi giật mình, trong lòng vui sướng. Lẽ nào Đinh tiểu tiên cho tôi thân phận của một ái phi? Hoàng thượng này là ai? Lưu Triệt? Lý Thế Minh? Hay là một vị hoàng thượng đẹp trai nào đó không nổi tiếng? A, hahahaha. Cổ đại thân yêu của tôi, Phùng Trần Sở Dương tôi đến đây. Hoàng thượng đẹp trai thân yêu của tôi, tôi đến đây. Không cần biết ngày trước người có bao nhiêu phi tần mĩ nữ, từ giờ trở đi tôi nhất định dùng sức hấp dẫn của một người hiện đại làm người chỉ yêu thích mình tôi, giải tán hậu cung của người. A, hahahaha……….

Hoàng đế á! Muốn tiền có tiền! Muốn quyền có quyền! Đẹp trai đến mức hồ đồ, lại còn si tình đến mức Lương Sơn Bá nhìn thấy cũng phải áy náy, Đổng Vĩnh nhìn thấy phải đỏ mặt. Bây giờ ngoài cười tôi còn có thể làm gì được? Nghĩ đến đây tôi phải cố ghìm không cười ra tiếng, những vẫn không kiềm chế được xếch miệng lên một chút. Để có thể sớm nhìn thấy hoàng thượng đẹp trai, tôi sống chết mở mắt, nhìn sang mé giường: một ông già nhìn có vẻ giống thái y; lại nhìn ra phía sau, một hình bóng mặc hoàng bào cao lớn, tuấn tú đang đứng ở đó.
 
Đem toàn bộ sự cao quý, khí thế của hoàng đế vẽ ra: một gương mặt tuấn tú góc cạnh chưa đầy 26 tuổi, lông mày như kiếm, mắt như sao, sống múi rất cao và đôi môi mím nhẹ. Trời ơi! Đúng là đẹp trai giống như trong tiểu thuyết! Đôi mắt sâu không thấy đáy chất đầy lo lắng đang nhìn tôi……

Tôi có cảm giác thân thể dường như muốn bay lên. Tôi muốn hát. Tôi muốn nhảy. Đầu tiên tôi muốn cảm ơn Tổ Quốc đã nuôi dưỡng tôi thành tài; cảm ơn những thầy cô, bạn bè đã giúp đỡ tôi; cảm ơn những người xung quanh luôn luôn quan tâm tôi; cảm ơn… Nhưng tôi phải làm mình bình tĩnh lại đã, vẫn chưa hiểu rõ tình hình thế nào không nên đắc ý sớm. “Tôi” rút cục bị làm sao?


Nhìn thấy tôi mở mắt, sự lo lắng trong mắt anh ta dần mắt đi, thay vào đó là vẻ giận dữ. “Hai bên cãi nhau hay sao mà không lao lên an ủi “tôi” một tí? Hay ít nhất cũng phải nói ra vài câu chân tình chứ.”, tôi nhủ thầm.

Tôi và hoàng thượng cứ thế đối diện nhìn nhau. Một lúc sau mới nhớ ra bản thân có cá tính của người hiện đại, làm việc gì cũng phải tỏ ra dửng dưng một chút mới thể hiện được mình không giống mọi người, vì thế tôi lạnh lùng nhìn lại rồi quay đầu đi.  

“Nương nương!”, tiểu cung nữ ở bên cạnh sợ hãi, chắc chưa nhìn thấy chủ nhân như thế này bao giờ.

Hoàng đế hừ một tiếng, đột nhiên quát: “Đừng lấy cái chết để uy hiếp trẫm, kể cả chết rồi khanh cũng phải đi cầu thân.”

Tôi đờ đẫn, có phần không tiêu hóa được lời nói của vị hoàng đế đẹp trai này.

“Chăm sóc cho cẩn thận! Nếu như còn xảy ra chuyện như thế này nữa các ngươi đều phải chết cùng chủ nhân.”
  
Hoàng thượng quát xong bèn phẩy tay áo đi mất, kéo theo sau là một đoàn người. Trong chớp mắt cả căn phòng rộng lớn chỉ còn lại tôi và vài tiểu cung nữ.

Tôi đờ ra. Đi cầu thân? Cầu thân với ai? Tôi đi cầu thân? Tôi không phải là nương nương sao? Chẳng lẽ hoàng thượng lại vô tư đến mức đem vợ của mình đi cầu thân?

Tôi đờ đẫn nhìn những tiểu cung nữ đứng trước mặt. Bọn họ cũng ngẩn người ra nhìn tôi.

“Tôi là ai?”,tôi ngớ ngẩn hỏi.

“Là Phú Vinh nương nương”.

“Thế người đấy là ai?”

“Hoàng thượng, đến hoàng thượng mà nương nương cũng không nhận ra hay sao?”,tiểu cung nữ sốt ruột đến gần khóc.
  
“Hoàng thượng vừa nói bắt ta đi làm gì?”, tôi lại hỏi.

Tiểu cung nư cuối cùng cũng bị tôi bức bách đến khóc, “Nương nương đừng dọa nô tì. Nô tì biết nương nương chịu ức hiếp nhưng nương nương cũng không thể…”


“Ta hỏi ngươi hoàng thượng vừa nói bắt ta đi làm gì?”. Tiểu cung nữ này lại chỉ biết khóc. Khóc làm cho bà cô đây loạn cả óc.

“Bắt nương nương đi cầu thân. Nương nương không nhớ sao? Bây giờ người Ngõa Lặc chiếm phía Bắc nước ta, hoàng thượng cũng không còn cách nào khác, hoàng thượng cũng không nỡ rời nương nương.”, tiểu cung nữ lại tiếp tục khóc.

“Nên phải mang phi tử của mình đi cầu thân?”, tôi tức giận.

Tiểu cung nữ bị tôi doạ cho thất thần, đờ đẫn một lúc mới nói: “Nương nương sao vậy? Nương nương không phải mà phi tử mà.”

“Ta là sao?”, tôi hỏi. Chẳng lẽ tôi lại là hoàng hậu? Kể cả hoàng hậu cũng đem đi hay sao? Tên hoàng đế này thật là bất lực.

“Nương nương là công chúa, em gái ruột của đương kim hoàng thượng, Phú Vinh trưởng công chúa.”, tiểu cung nữ vừa khóc vừa nói.

Lần này đến lượt tôi đờ người ra. “Công chúa? Tôi là công chúa? Thế sao lại gọi là nương nương? Choáng! Người ở đây đem công chúa cũng gọi nương nương sao?”


Dưới sự giải thích của tùy nữ, cuối cùng tôi cũng hiểu được hoàn cảnh hiện tại của mình. Hoàng đế đẹp trai lúc nãy là anh trai của tôi, đương kim hoàng đế nước Chu. Còn tôi trưởng công chúa của Đại Chu – Phú Vinh công chúa. (Tên gì không gọi lại gọi là Phú Vinh). Phía Bắc nước Chu là nước Ngõa Lặc, rất hùng mạnh, năm ngoái thừa cơ hoàng đế mới lên ngôi đem quân đến chiếm mười thành phía Bắc nước Chu, còn điểm danh đòi công chúa nước Chu làm vợ bé của hoàng đế nước họ. Nói một cách hoa mĩ là “cầu thân”.

Thực ra cầu thân đối với một người không có thành kiến dân tộc như tôi cũng chẳng có gì là phản cảm. Với lại trong những trường hợp như thế này, truyện thường phát triển theo chiều hướng: dị quốc có một hoàng đế vừa đẹp trai vừa cool đang đợi nữ nhân vật chính; đầu tiên là không đoái hoài gì đến nữ chính, sau đó là tò mò, cuối cùng là bị hấp dẫn, cho đến khi yêu sâu sắc công chúa dị quốc, vất bỏ cung tần mĩ nữ trong cung, chỉ yêu thương một mình nữ chính. Trong các tiểu thuyết tình cảm mười thì cũng có đến tám, chín phần như thế. Cho nên tôi bắt đầu lạc quan một cách mù quáng. Nhưng chưa kịp mặc sức tưởng tượng tương lai tốt đẹp thì đã bị dội một gáo nước lạnh: Tố Nhi nói hoàng đế của Ngõa Lặc năm nay đã gần năm mươi rồi.

Điển hình của việc bò già thích gặm cỏ non. Mặc dù tôi chưa biết tuổi thực sự của “tôi” ở đây là bao nhiêu, nhưng nhìn hoàng đế anh trai chỉ hơn hai mươi tuổi thì bản thân có thể già đến mức nào đây? Trời ơi! Có đẹp trai đến mấy cũng chẳng để làm gì! Chẳng lẽ đây là nguyên nhân khiến Phú Vinh công chúa phải tự sát?

Tôi muốn khóc rôi. Đinh tiểu tiên, đây mà gọi là báo ơn sao? Hay là ông muốn trêu tôi?

“Công chúa ăn một chút đi!”, Tố Nhi nhẹ nhàng nói. Từ lúc biết thân phận mình là công chúa, tôi bắt bọn họ không được gọi nương nương, “Phú Vinh” càng không được (tôi thấy dị ứng với hai từ này), đành cho bọn họ gọi là công chúa

Tôi lắc đầu. Bây giờ còn tâm trí đâu ăn cơm nữa. Nhìn đầu mình bị bao thành cái bánh chưng ở trong gương, thêm vào đó là gương mặt thanh tú, tôi thật không còn lòng dạ nào nữa. Trời ơi! Tôi thật sự là anh em ruột với tên hoàng đế đó sao? Tại sao hắn - một tên con trai – lại đẹp trai như thế còn tôi lại như là một quả táo xanh? Đinh tiểu tiên, cho dù ông bắt tôi đi làm vợ bé cũng phải cho tôi một ít vốn chứ? Chỉ dựa vào khuôn mặt chỉ thấy đáng yêu không thấy đẹp thế này thì tôi đi gây sự phá rối thế nào đươc!”. Tôi bất lực nằm bò ra bàn, nguyền rủa Đinh tiểu tiên lần thứ hai trăm hai mươi tám.

Có điều tính cách của Phú Vinh công chúa này cũng mạnh mẽ thật. Vừa nghe đến việc mình phải đi cầu thân bèn giận dỗi đâm đầu vào cột. Cũng may mà cô ta chọn cách chết này, dù sao tôi cũng có lí do nói mình cái gì cũng không nhớ ra mà không có ai nghi ngờ. Tưởng tượng xem, đâm vào cái cột cứng như thế, có thể sống lại là a di đà Phật rồi.

Vết thương trên đầu phải dưỡng đến một tháng mới lành. Hoàng đế anh trai cũng không tìm đến gây phiền phức gì. Tôi cũng nhân cơ hội này thông qua các cung nữ tìm hiểu hoàn cảnh lịch sử lúc bấy giờ. Một triều đại không hiểu là triều đại nào, thiên hạ bị phân làm hai: phía bắc là Ngõa lặc, phía nam là nước Chu. Đất nước tôi phải đi cầu thân là Ngõa Lặc. Nói một cách dễ nghe là vì tình hữu nghị của hai nước, thực ra là đem tôi đi bán để đổi lấy sự thái bình của Đại Chu. Làm công chúa quả thật không dễ! Xem ra tôi phải nghĩ cách thoát thân mới được. Bên ngoài có trời đất rộng lớn đang chờ đợi, có bao nhiêu anh chàng đẹp trai đang chờ đợi, khó khăn lắm mới có thể quay về quá khứ một lần, không phát sinh quan hệ với vài anh đẹp trai thì thật có lỗi với bản thân quá.

Ở trong cung một thời gian sau tôi phát hiện tiểu thuyết đều là nói hươu nói vượn.Thoát khỏi thâm cung còn khó hơn cả với lên trời, đặc biệt là một công chúa đang chờ cầu thân lại từng tự sát như tôi. Đi đến chỗ nào cũng có một đoàn người theo sau, đến cả cơ hội đánh trộm một cái rắm cũng không có. Thêm vào đó là đường đi lối lại chằng chịt như mê cung, nếu cho tôi đường đường chính chính đi ra thì chưa chắc đã tìm được đường ra.

Sau khi thử vài lần, tôi từ bỏ ý định chạy trốn. Xem ra chỉ có thể nghĩ cách trên đường đi cầu thần, chạy thoát trước khi vào cung Ngõa Lặc. Nhỡ đâu lão hoàng đế không thích, đem tôi nhốt vào lãnh cung thì lần quay về quá khứ này của tôi tiêu rồi, đừng nói là bao trai đẹp không khéo đến cơ hội ra khỏi bốn bức tường cũng không có.
  
Đang nằm bò ra bàn nghĩ cách chạy trốn thì nghe thấy bên ngoài truyền đền tiếng tiếng các cung nữ hô “Hoàng thượng”, tôi ngay lập tức ngồi thẳng lên, người vẫn chưa ngay ngắn thì hoàng thượng đã bước vào cửa. Bảy, tám cung nữ trong phòng quỳ xuống không một tiếng động, động tác thuần thục khiến tôi nhất thời cũng không biết nên làm thế nào. Cùng quỳ với bọn họ? Hay cứ ngồi như thế này?

Không chờ tôi nghĩ ra phải thi lễ như thế nào đã thấy hoàng thượng phẩy tay, tỏ ý cho bọn họ đứng lên.

“Lui xuống đi, trẫm có vài lới muốn nói với công chúa”, hoàng đế nói.

Các cung nữ nghe thấy ngay lập tức lui ra. Tố Nhi trước khi đi vẫn không quên lo lắng nhìn tôi một cái, sợ rằng tôi sau khi tỉnh lại, tính tình biến đổi sẽ đắc tội với hoàng thượng.

Trừ lúc vừa tỉnh dậy gặp qua một lần thì đây là lần thứ hai tôi gặp hoàng thượng. Hôm đó vừa tỉnh dậy, đầu choáng mắt hoa nên cũng không nhìn rõ. Hôm nay nhìn lại mới phát hiện hoàng thượng anh trai của tôi thực sự đẹp trai. Muốn dáng vẻ có dáng vẻ, muốn dáng vóc có dáng vóc, làm cho tôi cũng muốn chảy nước miếng, không kìm được thầm mắng tiểu tiên: tại sao lại khiến tôi làm em gái? Lần này thì xong rồi, chắc chắn chẳng thể có chuyện gì với hoàng thượng đẹp trai này rồi.
  
Trong phòng yên tĩnh đến nghẹt thở. Hoàng để đẹp trai của tôi cũng chẳng nói gì, chỉ đứng bất động nhìn. Đôi mắt trầm lặng không thấy đáy dường như xuyên qua người, nhìn tới tận tâm can, khiến tôi bất giác thấy căng thẳng, chỉ sợ anh ta nhìn ra đứa em gái này là giả mạo.

Tục ngữ nói không sai: phú dưỡng nhân, quý dưỡng khí. Hoàng đế, làm lâu rồi, phát ra khí thái rất khó tả, làm tôi cảm giác bị ép đến mức không thở được, cũng chẳng dám đối diện với anh ta nữa, đành giả vờ lạnh lùng quay đầu đi.

Chỉ nghe thấy tiếng khẽ thở dài , anh ta đã bước đến bên cạnh, nhè nhẹ xoa đầu tôi, dịu dàng hỏi: “Đầu còn đau không?”.

Hoàng đế đột nhiên đối xử nhẹ nhàng như thế này làm tôi nhất thời không thích ứng kịp. Anh ta rõ ràng coi tôi như em gái nhưng tôi lại không có cách nào coi anh ta như anh trai mình được.Theo đôi tay ấm áp đang du đãng trên đỉnh đầu của anh ta, nhịp đập của tim dần giống như tốc độ của một chú thỏ, còn mặt thì đỏ bừng.
    
Thấy tôi không nói gì, anh ta tưởng rằng tôi vẫn dang giận mình bèn nhẹ nhàng ôm lấy đầu tôi, hỏi: “Vinh Nhi, vẫn rất hận ta đúng không?”.

Đây là hoàng đế sao? Hoàng đế không phải đều tự xưng là “trẫm” hay sao? Sao anh ta lại xưng là “ta” nhỉ? Chỉ như thế thôi mà sao lại cảm thấy ấm lòng quá? Tôi không biết phải trả lời thế nào, quyết tâm không nói gì, dứt khoát giả làm lợn chết cho xong.
   
“Ta cũng không muốn nàng phải đi. Nàng có biết ta cũng không nỡ rời xa nàng không? Nhưng Ngõa Lặc hiện rất mạnh, Đại Chu của chúng ta chưa thể đối đầu với bọn họ. Hừ! Phụ hoàng đem cục diện rách nát như vậy lưu lại, ta đành phải giữ lấy. Vinh Nhi, đừng trách ta độc ác. Nếu có cách khác, ta nhất quyết không để nàng đi chịu khổ. Ta không muốn cưỡng bức nàng, nhưng tháng sau người Ngõa Lặc đến rồi, nàng không thể như thế này mãi được. Ta dung thứ cho sự cáu kỉnh của nàng nhưng khi đến Ngõa Lặc rồi, ai sẽ dung thứ cho nàng đây?”

Nghe những lời nói này của hoàng thượng, nều như là Phú Vinh công chúa thật chắc chắn sẽ rất cảm động, nhưng tiếc rằng tôi lại không phải cô công chúa đấy, nghe xong chỉ thấy buồn cười, trong lòng thầm nghĩ diễn trò hay đấy nhưng cuối cùng không phải vẫn bắt mình can tâm tình nguyện đi cầu thân hay sao? Nghĩ đến đây, tôi không kìm được cười nhạt: “Chẳng lẽ thần đi rồi sẽ bảo toàn được Đại Chu? Hoàng đế Ngõa Lặc chắc không vì một công chúa cầu thân mà từ bỏ cái giang sơn mà bản thân chỉ cần với tay là lấy được?”
 
“Không thể. Nhưng nàng có thể giúp Đại Chu có được thời gian. 5 năm. Vinh Nhi, chỉ cần 5 năm thôi. Ta thề 5 năm sau sẽ đem nàng ra khỏi hoàng cung Ngõa Lặc.”, hoàng đế kiên định nói.

“5 năm?”, tôi lạnh lùng đáp, “Ca ca đánh giá cao tiểu muội quá. Người nghĩ rằng dựa vào dung mạo này của tiểu muội có thể mê hoặc hoàng đế Ngõa Lặc 5 năm sao? Kể cả là hôn quân đi nữa thì gương mặt của tiểu muội cũng chưa đến độ nghiêng nước nghiêng thành để đi mê hoặc người ta.”

Có vẻ khẩu khí châm chọc của tôi không giống Phú Vinh ngày trước làm hoàng thượng có phần kinh ngạc. Anh ta quay người tôi lại, nhìn thẳng vào mắt tôi, lông mày nhíu lại như muốn nhìn thâu. Tôi gom hết dũng khí của mình nhìn thẳng vào mắt anh ta. Một lúc sau nét mặt anh ta mới nhẹ nhàng trở lại, gượng cười nói: “Ta không bắt nàng phải đi mê hoặc ai, tư nhiên sẽ có người thay nàng đi làm những việc đấy. Việc nàng đi chỉ là một kế sách làm rối trí kẻ địch, để bọn họ tưởng rằng chúng ta sợ họ, giảm sự phòng bị với chúng ta.”.

Nhìn anh ta, tôi biết có nói nữa cũng chẳng để làm gì, không khéo lại bại lộ thân thế, đành giả không có chủ ý gì, cúi đầu xuống, trong lòng càng thêm quyết tâm chạy trốn. Thấy tôi không nói gì, tưởng rằng tội bị thuyết phục rồi, anh ta giữ lấy vai, tức thì kéo tôi từ ghế đứng lên, nói: “Ngẩng mặt lên, nhìn ta, Vinh Nhi”.

Tôi ngẩng đầu, nhìn gương mặt lạnh lùng và đôi mắt sâu tựa biển khơi, nghe anh ta nhấn mạnh từng từ từng chữ: “Vinh Nhi, nàng nhớ lấy: 5 năm sau, nàng là người phụ nữ tôn quý nhất của Đại Chu. Ta xin thề!”.

Hứ! Đúng là diễn kịch như thật! Anh ta mà đến hiện tại chắc chắn sẽ là đại minh tinh. Những lời này mà nói với nữ sinh, tuyệt đối một người nghe xong một người ngã xuống. Lúc này tôi mà không có động tĩnh gì thì hoàng thượng anh trai chắc sẽ thất vọng lắm đấy? Thế là tôi cố hết sức lén lút véo vào đùi mình. Mắt ngay lập tức đỏ lên, nước mắt chuyển a, chuyển a, rồi mang điệu bộ đáng thương nhìn hoàng thượng. Tiếp đó lao vào lòng người, hai tay ôm chặt cổ, khóc thút thít.

Ha ha, vai diễn này của tôi cũng không tồi nhỉ? Anh ta đã diễn bi kịch, tôi thế nào cũng phải phối hợp một ít nước mắt chứ. Vừa dựa đầu vào vai anh ta giả vờ khóc, tôi vừa nhẹ nhàng đặt tay mình lên trước ngực anh ta. Hi hi, đậu phụ của hoàng đế đâu phải lúc nào cũng được ăn, bây giờ tranh thủ ăn nhiều một chút, chờ đến lúc quay về hiện tại thì cũng có cái để khoe chứ. Không ngờ làm hoàng đế cũng có thời gian rèn luyện thân thể. Qua lớp quần áo, tôi vẫn cảm nhận được sự săn chắc của cơ ngực.

Anh ta ôm tôi chặt đến độ tôi có cảm giác thân thể mình và anh ta sắp nhập lại làm một. Đầu trên vai tôi, hơi thở nóng bỏng phả sau tai khiến tôi thậm chí cảm nhận được cả hơi nóng từ đôi môi ấy qua lớp quần áo.
 
Chết mất! Cái ôm quái dị làm tôi lòng dạ rối bời. Tôi thầm xem thường bản thân: “Phùng Trần Sở Dương ơi là Phùng Trần Sở Dương, dù sao mi cũng từ hiện đại đến sao lại có thể kém cỏi thế? Chưa nhìn thấy trai đẹp bao giờ sao? Một cái ôm thì nói lên cái gì, thêm vào đó người ta lại là anh trai của mi, sao mi lại có thể nghĩ đến những chuyện đen tối cơ chứ? Vừa nhìn đã biết là cái đồ kém hiểu biết, vừa bị trai đẹp ôm đã thành thế này rồi thì sau này đi bao trai kiểu gì.”.

Tôi nắm chặt đôi tay đang để trên ngực hoàng thượng thành nắm đấm làm khoảng cách giữa hai người lớn hơn một chút. Hoàng thượng hình như cũng có phần không tự nhiên, buông tay, quay người bước lên trước hai bước, có vẻ như phải hít thở vài hơi dài rồi một hồi lâu mới quay người lại, khôi phục dáng vẻ bình tĩnh của mình.

“Đoàn sứ giả đi nghênh tiếp của Ngõa Lặc tháng sau đến. Từ mai nàng bắt đầu đi xem các ca phi luyện múa. Dù sao cũng nói công chúa thích múa hát, nếu xem cũng không đi xem thì người khác tin sao đươc.”

“Thần thích múa hát?”, tôi có phần nghi hoặc. Sao lại phải đi xem bọn họ luyện múa, mà lại cần hoàng thượng chú ý riêng?

Hoàng thượng lạnh lùng cười, “Ta biết nàng không thích nhưng nếu nàng không thích thì sao có thể đem nhiều ca phi cùng gả đi như thế?”. Anh ta bước đến xoa nhẹ đầu tôi, “Đóng kịch một chút, đừng để người Ngõa Lặc nghi ngờ”.

Mặc dù có nhiều thắc mắc nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Hoàng thượng nhìn tôi, nụ cười trên mặt nhạt đi, đôi tay từ đầu tôi chậm rãi di chuyển xuống mặt, "Vinh Nhi, ta không bắt nàng phải làm gì. Đến đó, nàng chỉ cần giữ gìn bản thân là được. Nhớ chưa?”.

Tôi gật đầu.

“Đợi ta 5 năm.”

Tôi vẫn từ từ gật đầu. Anh ta thở dài rồi đột nhiên như thể hạ quyết tâm gì đó, quay người dời đi. Tôi đứng nguyên ở đấy, có phần đờ đẫn, cảm giác thật lạ.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NonWalkerz
S-mod
S-mod
avatar

Tổng số bài gửi : 178
Join date : 20/11/2011
Đến từ : Campuchia

Bài gửiTiêu đề: Re: chương 2: Hoàng đế ca ca ( công chúa cầu thân )   Wed Dec 14, 2011 5:19 pm

ta bóc tem >Smile

_________________
Fly with me!!!!
[You must be registered and logged in to see this link.]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kim Tay Mỡ
S-mod
S-mod
avatar

Tổng số bài gửi : 175
Join date : 19/11/2011
Age : 20
Đến từ : Hfamily,LQĐ

Bài gửiTiêu đề: Re: chương 2: Hoàng đế ca ca ( công chúa cầu thân )   Thu Dec 15, 2011 10:36 pm

hú hú thank bạn trẻ ^^ mà t tin chắc m k đủ kiên nhẫn để đọc hết Smile)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NonWalkerz
S-mod
S-mod
avatar

Tổng số bài gửi : 178
Join date : 20/11/2011
Đến từ : Campuchia

Bài gửiTiêu đề: Re: chương 2: Hoàng đế ca ca ( công chúa cầu thân )   Fri Dec 16, 2011 5:56 pm

chuẩn Smile) vào cmt spam :-" vs cả lướt mấy dòng đầu đã có từ nhạy cảm r` nên dỗi k đọc nữa :">

_________________
Fly with me!!!!
[You must be registered and logged in to see this link.]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kim Tay Mỡ
S-mod
S-mod
avatar

Tổng số bài gửi : 175
Join date : 19/11/2011
Age : 20
Đến từ : Hfamily,LQĐ

Bài gửiTiêu đề: Re: chương 2: Hoàng đế ca ca ( công chúa cầu thân )   Fri Dec 16, 2011 9:31 pm

dỗi rồi ak` =)) trẻ con thế nhở Razz
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NonWalkerz
S-mod
S-mod
avatar

Tổng số bài gửi : 178
Join date : 20/11/2011
Đến từ : Campuchia

Bài gửiTiêu đề: Re: chương 2: Hoàng đế ca ca ( công chúa cầu thân )   Fri Dec 16, 2011 9:34 pm

cậy nhà chùa ức hiếp dân lành >Razz hít le >Razz

_________________
Fly with me!!!!
[You must be registered and logged in to see this link.]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kim Tay Mỡ
S-mod
S-mod
avatar

Tổng số bài gửi : 175
Join date : 19/11/2011
Age : 20
Đến từ : Hfamily,LQĐ

Bài gửiTiêu đề: Re: chương 2: Hoàng đế ca ca ( công chúa cầu thân )   Fri Dec 16, 2011 9:45 pm

ai bị ức hiếp đây >Razz đừng để tính hớt lẻo của bần tăng sôi lên não nhá Razz
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NonWalkerz
S-mod
S-mod
avatar

Tổng số bài gửi : 178
Join date : 20/11/2011
Đến từ : Campuchia

Bài gửiTiêu đề: Re: chương 2: Hoàng đế ca ca ( công chúa cầu thân )   Sat Dec 17, 2011 8:08 am

k biết Razz nhà chùa chứ ai >Smile

_________________
Fly with me!!!!
[You must be registered and logged in to see this link.]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kim Tay Mỡ
S-mod
S-mod
avatar

Tổng số bài gửi : 175
Join date : 19/11/2011
Age : 20
Đến từ : Hfamily,LQĐ

Bài gửiTiêu đề: Re: chương 2: Hoàng đế ca ca ( công chúa cầu thân )   Sat Dec 17, 2011 2:00 pm

ờ đấy nhá, tự thí chủ nhận thí chủ ức hiếp bần tăng nhá, dám bắt nạt người nhà chùa. muốn bị đánh chết k >"< bom
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
zzZTuanproZzz
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 186
Join date : 18/11/2011
Age : 20
Đến từ : THCS Lê Quý Đôn

Bài gửiTiêu đề: Re: chương 2: Hoàng đế ca ca ( công chúa cầu thân )   Mon Dec 19, 2011 9:40 pm

Sao các bác thích spam mấy post qụan trọng thế nhở.Thế này sau khi thi học kì phải xem xet lại hết Evil or Very Mad
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://superbuffalo.forumvi.com
Kim Tay Mỡ
S-mod
S-mod
avatar

Tổng số bài gửi : 175
Join date : 19/11/2011
Age : 20
Đến từ : Hfamily,LQĐ

Bài gửiTiêu đề: Re: chương 2: Hoàng đế ca ca ( công chúa cầu thân )   Tue Dec 20, 2011 3:23 pm

zzZTuanproZzz đã viết:
Sao các bác thích spam mấy post qụan trọng thế nhở.Thế này sau khi thi học kì phải xem xet lại hết Evil or Very Mad
đừng ban nick tớ nhé Sad ( cậu cx hay sp đấy Razz)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: chương 2: Hoàng đế ca ca ( công chúa cầu thân )   

Về Đầu Trang Go down
 
chương 2: Hoàng đế ca ca ( công chúa cầu thân )
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
everything :: Thế giới giải trí :: Thế giới truyện :: Tình yêu-
Chuyển đến